BỎ CHI UỖN HÈ...CỨ NHƯ CHỊ LÝ HỘT LE MÀ LÀM.KIM CƯƠNG ĐEO ĐẦY NGƯỜI
Nói bỏ nghề nhưng chỉ dám nghĩ trong đầu, quan trọng là có làm được hay không. Bỏ rồi phải có việc làm ổn định, ít nhất thu nhập được 3-5 triệu mỗi tháng, không thì tiền đâu mua sữa cho con, đóng tiền nhà", Thanh (36 tuổi) người nhỏ thó, lanh lảnh nói.
Thanh có hai đứa con đều là của người tình. Chị chấp nhận có con để sau này lấy nơi nương tựa về già vì gia đình trên quê đều không nhìn nhận nữa. Bước vào nghề năm bao nhiêu tuổi, chị không nhớ rõ, chỉ nhớ hồi đó mới lớn, bị mẹ mắng chửi nên tự ái bỏ quê xuống Hà Nội lang thang, đi nhờ xe tải rồi bị giở trò.
Hàng ngày, chị vẫn bán nước chè ở đầu ngõ, khi nào có khách gọi điện thì nhờ người trông hàng hộ khoảng 30 phút rồi đi. Mỗi lần "tàu nhanh" như vậy được 100.000 đồng, khách đưa 50.000 đồng cũng đành chấp nhận. "Nói thật, không có cái nghề nào nhục nhã bằng đi làm cái nghề này", Thanh nói.
Đó là 2 trong nhiều câu chuyện được chính phụ nữ bán dâm chia sẻ tại hội thảo bạo lực giới đối với phụ nữ bán dâm được tổ chức tại Hà Nội ngày 15/12. Theo bà Lê Quỳnh Lan, Quản lý vùng dự án Plan tại Hà Nội, con đường từ bỏ mại dâm của nhiều người gặp khó khăn, cái khó lớn nhất là gánh nặng kinh tế khi không có tiền chi trả cuộc sống. Nhiều người có thai ngoài ý muốn và giữ lại đứa trẻ, họ cần tiền mua sữa, trả tiền học cho con.
Trong 400 phụ nữ bán dâm mà dự án hỗ trợ thí điểm chính sách và xây dựng mô hình hòa nhập cộng đồng ở Hà Nội thì hầu hết có con. Các tình nguyện viên tìm cách hỗ trợ sinh kế cho họ bằng cách giới thiệu công việc như đi học làm tóc, làm móng, bán hàng, thậm chí là mở quán nước mía, bán ốc luộc. Trong 3 năm, dự án hỗ trợ được gần 100 người tham gia học nghề và 40 người lập nghiệp.
"Khi họ tự tìm được nguồn thu nhập thay thế thì sẽ tự từ bỏ con đường bán dâm vì không ai muốn làm công việc đó cả. Nhưng con đường từ bỏ không hề dễ", bà nhấn mạnh.
